~19.08.2010~
- Nick này của ai vậy?
Câu hỏi của lớp trưởng, tức là HyunYoung,
làm mọi người phải xúm lại coi. Chỉ mới một hôm, mà đã rất nhiều người add nick
yahoo và xin số điện thoại cậu. Điều đó làm HyunYoung rất vui. Cậu vẫn không
nghĩ là mình đã nổi tiếng, mà nghĩ là mọi người xin nick và số chỉ để liên lạc
khi có việc cần.
Bỗng, từ xa xa, một con bé, trông có vẻ
như là một tiểu thư nhà giàu. Tóc nó hung nâu, cột mái trông thật sành điệu.
Nhìn kĩ thì vẻ mặt nó ẩn chứa một cái gì đó hiểm ác, với con mắt sắc sảo. Đôi
môi thì son bóng, rõ ràng là sai với nội quy nhà trường mà! Nó từ từ bước lại,
tỏ ra tự nhiên giựt tờ giấy có ghi tên cái nick đó của HyunYoung, rồi cười hà
hà, bảo:
- Ha! Có thể mà cũng không biết à, đây là
nick của cái thằng ngồi kế ông đấy!
Thật là bất
lịch sự! Giựt đồ của người ta mà chưa xin phép, rồi còn tỏ thái độ rất kì cục.
HyunYoung điềm đạm trả lời:
- À, hóa ra của HyukHyuk à? Vậy chữ wtf
trong đây là gì thế? – Cậu thật sự không hiểu ý nghĩa của từ đó, khác với mọi
thành viên khác của a1.
- Là What.The.FUCK đó thằng ngu này! –
Con bé trả lời bằng giọng ngỗ nghịch.
HyunYoung
sững sờ. Thì chắc chắn là cậu biết ý nghĩa của từ F… đó chứ. Nhưng tại sao
nhiều người trong lớp đối xử với cậu tệ như vậy? Cậu không hề muốn gây ấn tượng
xấu với mọi người. Nhất là khi cậu rất dễ bị kích động, dẫn đến khóc, như bây
giờ này…
Một người đi tới, bám vào vai con bé đó:
- Thôi đủ rồi đấy, YoonHee. Cậu ấy mới
vào lớp, đừng bắt nạt cậu ấy như thế chứ, dù là lớp trưởng đi chăng nữa!
Đó là
HyukHyuk. HyunYoung chợt nhận ra là cậu ta đang cố gắng bảo vệ mình và rất cảm
động. HyunYoung lịch sự cúi mình đến 90 độ và cám ơn Hyuk:
- Cảm ơn ông, nhưng không sao đâu, ông
đừng trách bạn ấy.
- Xớ, tưởng mình làm lớp trưởng thì ai
cũng phải nghe theo ông hả? – Bỗng nó hất tóc và như đang đe dọa HyunYoung.
- Aaa, tui không biết, tui có làm gì
đâuuu… - HyunYoung dùng cái giọng cao đôi khi khó chịu đó.
Mọi người
đều trầm trồ. Lớp trưởng đây ư? Lớp trưởng mà yếu đuối vậy à? Trong đầu
HyunYoung chỉ có nhiêu đấy suy nghĩ.
- Ông là con trai như vậy hả? Tỏ ra là
mình có bản lĩnh đi chứ. Đã yếu mà còn ra gió à? Haha, làm lớp trưởng không dễ
đâu, tốt nhất là ông nên nhường lại chức cho TaekRi~ - Nó tưởng chừng như làm
HyunYoung phát khóc.
Nhưng…
- Đừng đụng vào lớp trưởng nữa!
- Đừng bắt nạt lớp trưởng nữa!
- Đồ ma cũ bắt nạt ma mới!
Cả lớp đều phản đối việc YoonHee đang bắt
nạt lớp trưởng, ai cũng nói một câu. Sau một hồi khó xử, cô ta đỏ mặt:
- Tui NỂ cả lớp nên mới buông tha ông đó.
Lần sau đừng có đụng đến tui nữa nghe chưa? – Và nó lại hất tóc, chạy đi.
- Nee? Tui có đụng gì tới bạn ấy đâu, tự
bạn ấy lại gây sự mà…
Và rồi cả
lớp lại hỏi thăm HyunYoung. Chỉ có một người đứng ở chỗ xa kia mà cậu nhìn thấy
là vẫn mỉm cười với cậu thôi chứ không theo số đông. Còn ai ngoài Hyukkie?
Hyukkie đẹp trai và tốt bụng ấy? Mặt HyunYoung lại đỏ.
A! Giờ ra chơi tới rồi. Thay vì các bạn, ai cũng ra ngoài chơi đủ thứ trò, hay ngồi nói chuyện, đùa giỡn,… thì Hyunnie chỉ đơn giản ngồi đọc quyển sách ưa thích nhất của mình, “Tình yêu và ma thuật”. Cho dù đang chơi ngoài hành lang với các bạn nam khác rất vui vẻ, nhưng Hyukkie thấy HyunYoung thật cô đơn, không có bạn chơi nên cũng buồn lây và liền chạy vào Hyun.
- Nè, đang làm gì đó? – Cậu đập vai
HyunYoung
- A, Hyuk à? Tui đang đọc sách, hehe. Ông
không chơi ở ngoài nữa à?
- Ừa, tui muốn vào nói chuyện với ông thì
chắc còn vui hơn nữa~!
- Ủa vậy hả? Nói chuyện với tui chán lắm.
Tui không được vui tính cho lắm.
- Hì. Đâu có sao, ông vẫn làm người khác
cười tươi được dù họ đang bực bội, căng thẳng, đó mới là điểm mạnh của ông, tui
nghĩ vậy. – Nói rồi Hyukkie chỉ tay lên cái miệng cười tươi của cậu trông rất
đáng yêu.
- Sao Hyuk lại nghĩ vậy?
- Bởi vì, ông cười tươi lắm, tui không
biết mọi người ra sao, nhưng mỗi lần thấy ông cười, tui cũng phải mỉm cười
theo!
HyunYoung’s POV
Aaa, mình làm cậu ta cười ư? Sao mình làm
được vậy? Sao mà giống trong mấy cái phim mình coi bữa trước vậy nè???
Eto… tim mình đập nhanh quá rồi, phải
bình tĩnh lại thôi!
Ends HY’s POV
- À mà, quyển sách ông đang đọc nói về gì
vậy? – HyukHyuk cúi đầu nhẹ xuống ngắm trang bìa.
- Nó nói về một cô gái, rất yêu một chàng
trai nọ, nhưng cậu ta lại yêu một người con gái khác. Do vừa có khoảng cách, và
cậu ta chỉ coi cô ấy là bạn, nên chuyện tình duyên của họ rất khó khăn, nhất là
cho cô gái ấy. Thế nên, cô ta phù phép chàng trai đó, để có thể quên hết về
người kia, và theo cô mãi. Nhưng mọi chuyện có vẻ không đơn giản vậy… Ông muốn
đọc thử không, tui cho ông mượn nè!
- À, tui ít đọc sách lắm, cám ơn ông
nhiều nha nhưng ông cứ đọc đi rồi kể tui ha! Mà nè, nghe qua cốt truyện, tui
cũng muốn nói với HyunYoung là… sau này, nếu yêu một người, mà người đó không
yêu lại ông, thì cũng đừng dùng thủ đoạn như vậy nhé, sẽ không hay đâu! Tui
nghĩ, tình yêu mà có những chông gai, những cản trở mà vẫn nắm lấy được trái
tim của người kia, thì mới là tình yêu thật sự, và tui rất trân trọng điều đó.
- Aaa, cảm ơn Hyuk nhiều nha. Không ngờ
ông cảm nhận văn học lại hay đến vậy! Mà tui nghĩ, tui mà cứ đâm đầu vào bài vở
như vậy thì sẽ không ai thích tui đâu, và tính cách của tui còn phẳng lì…
-
Sao HyunYoung lại nói vậy, tui không thích đâu nha! Đối với HyunYoung thì tui
nghĩ không khó, vì ông có một cái gì đó cuốn hút người ta mà, đến tui còn phải…
à không có gì đâu…
HyunYoung
hiểu được những chỗ ngắt nhịp của Hyuk, chợt cười nhẹ rồi lật sách ra tiếp.
- Vậy ông ngồi đọc sách, tui ra ngoài
chơi một tí rồi vào hen! – HyukHyuk nói rồi xoa đầu HyunYoung, như một người em
trai…
- DING DOONG! – Lại có tiếng chuông báo
hiệu vào lớp. Cả đám lại chạy ùa về phòng C21.
Cô dành cho
cả lớp cả một tiết để tìm hiểu nhau.
HyunYoung’s POV
Hyuk lại quay sang tôi. Một cảm giác nổi
da gà lại xuất hiện. HyukHyuk tuy là con trai, nhưng cậu ta nói rất nhiều, hơn
so với các bạn nữ rất nhiều, tuy là tôi thấy điều đó rất đáng yêu, nhưng cũng
đôi khi thấy phiền khi tưởng tượng cái cảnh trong giờ học mà cậu ta cứ bla bla
suốt như vậy.
Ends HY’s POV
- Ngồi cạnh ông hai ngày rồi mà chưa biết
nhiều về ông ha, kể ra tui bắt chuyện quá nhiều như vậy thì cũng hơi kì phải
không?
- A, đâu có sao đâu, Hyuk hòa đồng với
các bạn thì như vậy là bình thường mà!
- Ủa, vậy hả? Mà ông sinh ngày mấy?
- 02.01! Hình như tui lớn tháng nhất lớp
phải không nhỉ?
- Trời, năm trước tui là người lớn tuổi
nhất đấy, tui sinh ngày 06.01! Mà chưa kể tui to xác, cao nhất lớp nữa!
- Ừ, nhìn Hyuk cao quá, tui phải nhón lên
mới nói chuyện được! – HyunYoung đùa nhạt – Bây giờ mình gọi nhau bằng nickname
đi, sẽ vui hơn đấy!
- Ừ, cũng được. Ông muốn tui gọi ông là
gì? Tui muốn nickname của tui là Ppyeong, nghe ngộ lắm!
- Tui sẽ là Ai-chan nhé, cái tên nghe có
quá nữ tính không nhỉ?
- Hơi hơi thui! Mà tui sẽ làm anh trai
ông nhé, haha!
- Á, không chịu đâu, tui lớn hơn mà!
- Lêu lêu, đứa nào cao hơn đứa đó làm
anh!
Hai đứa,
đùa giỡn với nhau, hồn nhiên, ngây thơ, như hai đứa trẻ con vậy. Có vẻ như
chúng sẽ là hai người bạn thân, RẤT thân.
Giờ ra về… HyunYoung lại ngồi chăm chú đọc quyển sách đó trên ghế đá, tay bên phải thì cầm sách, tay bên trái thì cầm cái bánh mì nóng hổi để ăn cho bớt cơn đói. HyukHyuk từ canteen phía xa, thấy cậu, liền núp ở một cây cột. Từ đó, dù không gần nhưng cậu nhìn thấy rõ mặt của HyunYoung. Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt quyến rũ ấy, cùng với cử chỉ khi đọc sách vô cùng đáng yêu ấy, đã làm Hyuk càng phải mến cậu hơn. Càng lúc, Hyuk càng bước lại gần cái ghế đá đó hơn mà không để cho Hyunnie nhìn thấy. Đang ngồi đọc sách, mà cứ nghe tiếng sột soạt của lá cây, Hyun cũng thấy hơi khó chịu. Nhưng mà cậu đâu có biết, những tiếng sột soạt đó là do Hyukkie đang tiến lại gần cậu và gây ra. Gió thổi nhẹ. Mái tóc dài của Hyunnie lại che khuất tầm nhìn của cậu. Hyun hất đầu và vuốt tóc nhẹ, một trong những thói quen của nó.
HyukHyuk’s POV
Cái gì thế này??? Aaa, thật là quyến rũ
quá đi! Cái mái cậu ta thì dài, hất lên trông thật nữ tính. Mà kiểu tóc cậu ta
làm sao mà đẹp thế nhỉ? Aaaa, nhìn từ sau lưng cậu ấy cũng đã thấy mê rồi… A,
suy nghĩ gì thế này? Mình có bạn gái rồi, mình có bạn gái rồi, mình có bạn gái
rồi…
Mới mua chai nước lạnh, thử tới áp mặt nó
xem sao.
Ends HH’s POV
Hyuk rón rén lại gần Hyunnie. Tội nghiệp
thằng nhỏ, vẫn ngây thơ ngồi ăn bánh, đọc sách, nói thẳng là không biết gì.
Hyuk tinh nghịch đưa chai nước dần dần vào cái má phúng phính của HyunYoung và…
Hyunnie không hề hét hay phản ứng mạnh, mà chỉ giật người ra khỏi ghế đá. Điều
đó làm Hyuk ngạc nhiên nhưng thấy HyunYoung ho liên tục, cậu đã nhận ra rằng
trò đùa quỷ quái của mình đang làm bạn của mình bị nghẹn… bánh mì. Hyuk liền mở
chai nước và đưa cho cậu uống. Sau khi uống, HyunYoung vẫn còn khó thở, Hyuk
thấy rất bối rối, chả biết phải làm sao:
- Aaaa, HyunYoung có sao không? Xin lỗi
nha, tui lỡ, không ngờ ông bị nghẹn thiệt!
- A… - HyunYoung trả lời với những đoạn
thở gấp – Tui không sao hết á, chỉ hơi giật mình thôi, tại đang ăn rồi chăm chú
đọc sách nữa nên nghẹn.
- HyunYoung có vẻ thích đọc sách quá nhỉ?
- Ừa, tui thích môn văn lắm nhưng chả
hiểu sao điểm văn của tui toàn khoảng 65 đến 75 thôi à…
- Ông cố lên, vào a1 học nặng lắm, áp lực
thi đua lớn lắm, không như mấy năm trước ông 94 điểm là hạng nhất đâu… Hạng
nhất mấy tháng liền của năm trước là Jung EunJi, toàn 98, 99 điểm luôn í!
- Tui học vừa sức mình thui, không cần
top đâu Hyuk ạ, tui học để hiểu được những kiến thức hiện tại để sau này kiếm
được việc làm tốt thui!
- Thế… sau này HyunYoung muốn làm gì? –
Hyuk ngồi xuống ghế đá cùng Hyunnie
- À… tui muốn làm bác sĩ, hoặc là ca sĩ
cũng được!
- Chà, ca sĩ làm khó lắm đấy! Bữa nào
HyunYoung hát cho tui nghe nhé!
- Ừa, giọng tui cao lắm, hát nhạc nữ
không à! À, trễ giờ học thêm của tui rồi, tui đi nha Hyukkie!
Hyuk vẫy tay chào tạm biệt HyunYoung, tay
phải nắm chặt lại, để ngăn cho đôi môi của mình không phải thốt ra câu “CẬU TA
THẬT ĐÁNG YÊU!” khi Hyun chưa đi khuất.
Cái tình bạn này là sao đây?
YoonHee cứ như là đàn em của TaekRi nhỉ ;;) Nga~ Mà nên tả rõ về các mối quan hệ xung quanh HuynYong chứ ko chỉ mình HuykHuyk như thế. Đồng ý rằng truyện về real-life của bạn nhưng đây là fic, bạn cũng nên để phức tạp hơn, truyên sẽ hay a~ ;)
ReplyDeleteThanks bạn nhiều ^^ Mình hứa sẽ tiến bộ hơn trong các chap tiếp theo :3~ ^^
Delete